Quan Tri phủ là chức tòng tứ phẩm, còn Tuần phủ là tòng nhị phẩm. Dù Khâu tri phủ có thực lòng hoan nghênh vị khách ngoại lai tên Chu Kham hay không, thì thể diện vẫn là thứ nhất định phải làm cho đủ.
Sáng hôm ấy, thành Ninh An liền được canh phòng nghiêm ngặt. Bọn sai dịch mặc áo đen đứng chặn khắp các con đường chính, một giọt nước cũng khó lọt. Đến giờ Tỵ, Chu Kham cùng đoàn người mới cưỡi ngựa tiến vào. Quân lính đánh chiêng mở đường, phía trước giơ cao hai tấm biển “yên lặng” và “tránh ra”, tiếp đó là bài tử ghi chức quan, rồi đến các vật nghi trượng như xích sắt, gậy gỗ, roi da đen, bầu vàng, thương đuôi, quạt đen, lọng vàng… Cả đoàn rầm rộ, thế trận chẳng khác nào lễ rước dâu của Khâu tri phủ năm nào.
Từ cửa thành vào nha môn, đi theo đường Trường Nhạc là gần nhất. Chức Y Hạng chiếm trọn góc ngã ba với ba cửa hàng liền kề, nên người trong tiệm cũng được dịp “thưởng thức phong thái” của Tuần phủ đại nhân.
Tuy vậy, Tiết Duyên chẳng hề quan tâm người được rước rầm rộ ấy là ai, chỉ lười biếng ngả người trên ghế, nhắm mắt xoay hạt hồ đào sắt trong tay.
Hồ An Hòa thì lại hiếu kỳ vô cùng. Hắn nghe nói vị Tuần phủ mới đến là người Hán, vốn dĩ cũng từng là đại quan triều Yên. Bản thân hắn sinh trưởng trong nhà quan, tuy cha không có phẩm cấp cao, nhưng lăn lộn chốn quyền quý bao năm, nhân vật có máu mặt ở kinh thành đều từng gặp qua. Lúc này hắn dán sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258424/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.