Chớp mắt đã qua thêm một tháng, thời tiết ấm dần, Lai Bảo cũng đã được sáu tháng tuổi, có thể tự ngồi dậy.
Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi Hương, thêm vào chuyện của Khâu Vân Xuyên khi trước, Nguyễn Ngôn Sơ lại càng miệt mài đọc sách, gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Việc làm ăn ở Chức Y Hạng cũng ngày càng phát đạt, Tiết Duyên dứt khoát mua luôn hai cửa tiệm bên cạnh, khiến Chức Y Hạng trở thành cửa hàng may sẵn lớn nhất ở Ninh An, ai nấy đều biết tiếng.
Ngày Khâu Vân Xuyên xuất giá, A Lê bế Lai Bảo ngồi trước cửa tiệm phơi nắng, Tiết Duyên tựa bên cạnh nàng, cùng ngắm mười dặm hồng trang rực cả con phố.
Tân lang là trưởng tử của Tống gia ở phía bắc thành, cưỡi ngựa cao to đi trước, dáng vẻ kiêu ngạo oai phong vô cùng. Tống gia mở ngân trang (ngân hàng tư nhân),là gia tộc lớn có tiếng mấy chục năm, lại còn có con gái làm phi trong cung, thế nên giàu có vô kể. Hai bên đường chật kín người xem náo nhiệt, đoàn rước dâu có quan sai mặc áo đen cầm đao dài đi hai bên, thế trận chẳng khác nào đế vương đi tuần.
A Lê ôm Lai Bảo trong lòng, mím môi nhìn cỗ kiệu đỏ mười hai người khiêng, rồi nghiêng đầu hỏi Tiết Duyên, “Nếu tính theo luật, kiểu xuất giá này có phải là vượt quá quy định không?”
Tiết Duyên thấp giọng đáp, “Không chỉ là vượt quá, dù có là tể tướng gả khuê nữ cũng không dám công khai để quan sai đi theo thế này. Nếu bị ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258418/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.