Gia đình A Lê đã kinh doanh trong một khoảng thời gian, cha nàng là một người buôn trà, nàng từ nhỏ đã không phải lo lắng về cơm ăn áo mặc. Nàng được coi là tiểu phú nhưng chưa bao giờ có nhiều tiền như vậy.
Nghe vậy, nàng ngạc nhiên và vui mừng, nhưng cũng có chút hoài nghi, kéo tay áo Tiết Duyên, khẩn trương hỏi: “Thật sao? Chàng không nói dối ta sao?”
Tiết Duyên nói: “Ta nói dối nàng lúc nào chứ.”
A Lê khẽ hé môi, hồi lâu mới tin được. Nàng xoa xoa tay, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, khóe miệng bất giác nhếch lên, lúm đồng tiền của nàng ngọt như mật, Tiết Duyên nhìn nàng cười dễ chịu hơn so với lúc biết mình kiếm được nhiều tiền như thế, sau đó chàng véo mặt nàng nói: “Từ giờ ta sẽ mua cho nàng những bộ xiêm y đẹp và trang sức, sau đó chuyển đến một ngôi nhà lớn để ở, được không?”
A Lê vô thức gật đầu, nhưng sau đó dừng lại, sau đó chậm lại, vỗ nhẹ vào tay Tiết Duyên, thì thầm: “Đừng tiêu tiền bừa bãi.”
Nói xong, nàng nhảy từ mép giường đất xuống đất, sau đó duỗi thẳng xiêm y, sau đó chạy tới tìm Phùng thị, mỉm cười nói: “Nội ơi, nội, chúng ta có tiền rồi.”
Tiết Duyên nhìn bóng lưng nàng, cười thầm.
Lần đầu tiên mua lương thực, Hồ An Hòa và Tiết Duyên trả gần một nửa, bây giờ bán đi, trong nháy mắt đã thoát khỏi tầng lớp bần cùng, trở thành người giàu có và cao quý như lúc đầu một lần nữa.
đã gần bằng một nửa số tiền, nhưng bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258399/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.