Thời tiết ngày thứ hai không tốt. Trời xám xịt vào buổi sáng, sau khi ăn sáng thì trời bắt đầu mưa. Tiết Duyên đến cửa hàng mượn một chiếc ô lớn màu đen, hỏi đường đến phòng y quán lớn nhất Khai Phong và dẫn A Lê đi tìm thầy thuốc.
A Lê ngay từ đầu đã không nghe thấy và mất đi một trong những con đường liên lạc quan trọng nhất với thế giới bên ngoài. Nàng luôn có chút bất an và chỉ có thể dựa vào đôi mắt của mình để nhìn. Nhưng bây giờ trời đang mưa và có sương mù, thậm chí không thể nhìn rõ. Nàng thậm chí còn cảm thấy trong lòng trống rỗng, nàng ôm chặt lấy tay Tiết Duyên suốt chặng đường, không dám buông ra.
Bên đường rất ít người đi bộ, rất nhiều cửa hàng đóng cửa, chỉ có đèn lồng treo ở cửa, đèn bên trong cũng tắt phụt, để lại một cái vỏ rỗng lắc lư từ bên này sang bên kia, trông có chút đáng sợ.
Sau khi rẽ vào một góc đường, trước mặt nàng là một con đường rộng mở, nàng mất đi nơi trú ẩn trong nhà, Tiết Duyên chạm vào những đầu ngón tay lạnh buốt của A Lê thì dừng lại, khoác áo khoác lên vai nàng rồi siết chặt cổ áo của nàng, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.
Đi được nửa nén nhang, tấm biển “Phùng Sinh Đường” phía trước chỉ cách đó vài bước chân, Tiết Duyên thở phào nhẹ nhõm, thầm mừng bản thân đã không đi sai đường.
Phùng Sinh Đường là y quán lớn nhất ở Khai Phong, ngay cả cửa trước cũng toát ra khí chất. Trước cửa có hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258391/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.