Tiết Duyên dừng lại, ngạc nhiên nhìn hắn, hỏi: “Không phải ngươi đi đưa trâm cài tóc cho người ta sao, sao lại trở về sớm như vậy?”
Hồ An Hòa nghiêm túc sửa lại cho đúng, “Cái gì, người ta, người ta có tên có họ, tên là Vi Thúy Nương.” Nói xong, hắn lại nhíu mày, đi về phía trước: “Các ngươi đều không tin ta sao? Thực sự sẽ có sơn tặc đấy.”
Tiết Duyên chiếu lệ nói “ừm”, không nhìn hắn nữa, tiếp tục cúi đầu ăn.
Phùng thị mỉm cười vẫy tay gọi Hồ An Hòa: “Lại đây lại đây, bịa đặt nói dối làm gì, cho dù con không nói có sơn tặc đến, thì con vẫn có thể bị đuổi ra ngoài và không cho con ăn cơm đấy, đi lấy bộ bát đũa, rồi lại đây ngồi xuống.”
Nghe vậy, Nguyễn Ngôn Sơ di chuyển sang một bên để nhường chỗ cho hắn.
Hồ An Hòa không vui vẻ xới cơm như thường lệ, nhưng vẫn lặp đi lặp lại với vẻ mặt ảm đạm, “Tiết Duyên, thực sự sẽ có sơn tặc đến.”
Tiết Duyên nghiêng đầu lại thì thầm với A Lê nên không nghe thấy hắn lẩm bẩm gì ở đó, Hồ An Hòa vội vàng, chạy qua lách tách, ấn vào vai Tiết Duyên lắc lắc, “Tiết Duyên! Ngươi có nghe ta nói không!”
A Lê ngậm nửa viên thịt trong miệng, bị hắn làm cho giật mình nên đã làm rớt trên đùi.
Tiết Duyên cảm thấy choáng váng buồn nôn một lúc, hất tay Hồ An Hòa, nheo mắt lại hét lớn: “Nếu ngươi không nói cho ta biết chuyện này, sáng mai hãy kêu cha ngươi đến lấy xác ngươi!”
Phùng thị dở khóc dở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258385/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.