Hồ An Hòa như lọt vào trong sương mù, không biết Tiết Duyên đang nói về cơ hội gì, cho đến khi chàng đi ra ngoài một chuyến đi rồi trở lại với một hòn đá nhỏ màu đỏ trong tay.
Hồ An Hòa nghi ngờ hỏi, “Gì thế?”
Tiết Duyên cười, ném món đồ cho hắn xem, nhướng mày nói, “Ngươi đoán xem.”
Hồ An Hòa thẳng lưng, nhìn kỹ dưới ánh lửa của ngọn nến một lúc lâu, đột nhiên sắc mặt chuyển thành mừng rỡ, nhưng không lâu sau, khóe miệng lại hạ xuống, nghiêng đầu nhìn Tiết Duyên nói, “Ngươi đang làm cái trò khỉ gì vậy? Nhặt được từ trên núi xuống?”
Tiết Duyên nói, “Ta mua.”
Hồ An Hòa trừng mắt nói, “Ngươi điên rồi, chỉ là một hòn đá phế mà ngươi còn mua?”
Tiết Duyên không trả lời, chỉ hỏi, “Hòn đá này có đẹp không?”
“…” Hồ An Hòa nói, “Rất đẹp.”
Tiết Duyên mỉm cười, ngón tay v**t v* môi dưới, nhẹ giọng nói, “Nếu nói nó là Kê Huyết Thạch thì có bao nhiêu người sẽ tin?”
Hồ An Hòa suy nghĩ một chút, làm động tác, “Chín mươi phần trăm.”
Kê Huyết Thạch là báu vật, đại đa số mọi người đều nghe qua nhưng chưa từng nhìn thấy, chỉ biết rằng nó có bề ngoài sáng bóng xinh đẹp, kết cấu ấm áp trong suốt, màu sắc như máu gà. Hơn nữa, loại đá này rất giống đá thật, nó vốn chỉ là một loại đá bình thường có chút màu đỏ, nhưng sau khi được bôi chu sa và phủ sáp lên, người không hiểu sẽ thực sự nghĩ rằng đó là đá Kê Huyết Thạc chất lượng cao.
Hồ An Hòa kiến thức rộng rãi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258378/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.