Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên Tiết Duyên nhìn thấy hắn hơn nửa năm qua.
Dù đã lâu không gặp nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn không hề suy giảm chút nào, nhìn vẻ mặt thánh thiện của Hầu Tài Lương, Tiết Duyên vẫn hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng trước mặt mọi người, chàng vẫn phải giả vờ hàn huyên.
Buổi chiều đang là giờ cao điểm kinh doanh, khách khứa qua lại, trong không khí tràn đầy mùi rượu và mùi thức ăn, Tiết Duyên đặt bút xuống, nhướng mi mỉm cười với Hầu Tài Lương, “Cũng không phải là không, mong Hầu đại nhân vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay nha.” Chàng nhìn khoảng chục người đứng sau Hầu Tài Lương, búng ngón tay, “Có chuyện gì vậy, đại đội nhân mã này là tới trả thù à?”
“Tiết chưởng quầy thật sự là hài hước mà.” Hầu Tài Lương cười ha ha, gật đầu nói, “Nhờ phúc của ngài, vừa mới thăng quan, về sau sẽ không nhậm chức ở Lũng huyện nữa, đi huyện Vĩnh Định làm chủ bộ. Nhưng anh em ruột thịt đều ở đây, lại nghe nói nhà rượu Hoa Lê này là tửu lâu đang nổi nhất Lũng Huyện nên ta sẽ tổ chức tiệc ở đây để chúc mừng chuyện vui thăng quan, đồng thời cũng ủng hộ Tiết Duyên ngươi.”
Tiết Duyên “Ồ” một tiếng, nhận ra mùi rằng hắn đến đây để khoe khoang.
Miếng ăn đến tay, nào có chuyện không ăn, Tiết Duyên ghi thù, có thù tất báo, nhưng cũng sẽ không cao thượng từ chối tiền bạc mà kẻ thù đưa tới cửa.
Chàng gảy bàn tính, cười như không cười nói, “Ngài đi mấy vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258375/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.