Trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng động lớn, trái tim của Hồ An Hòa như bị cái gì đó đập mạnh một cái, Trương đại nương cầm cái bát nhỏ đựng chút muối, đang đưa cho hắn, nhưng Hồ An Hòa không kịp nhận, quay đầu bỏ chạy ra ngoài. Cái bát rơi xuống đất, sau một tiếng giòn thì vỡ thành hai, hạt muối hoa trắng rải khắp nơi, Trương đại nương “Ai” một tiếng, thò người gọi hắn, “Ngươi làm cái gì vậy?” Nhưng Hồ An Hòa không quay đầu lại.
Trương đại nương có chút tức giận, vội vàng đuổi theo gọi hắn, nhưng sau khi bà nhìn thấy cảnh tượng đối diện thông qua cánh cửa, liền dừng lại.
Đến ngã tư, cái cây đại thụ hai người ôm không xuể đổ xuống, đập trúng ba gian phòng đối diện, cửa hàng của Tiết gia ở gần cái cây nhất, dưới sức mạnh gần như đổ sập. Dầm của của ngôi nhà bị sụp, gỗ bị hỏng ở khắp mọi nơi, gỗ và bát đĩa vỡ vương vãi khắp nơi.
Cây bách thụ khoảng 70, 80 tuổi, khô héo hơn 20 năm nhưng chưa bị đổ, nếu mưa nhiều thậm chí có thể mọc ra một vài lá non, sống dở chết dở. Chỉ là ba năm qua vẫn trong bộ dạng đe dọa như vậy, không thấy sự sống mới nào cả.
Cây được dựng thẳng tắp không hề cong queo nên người dân địa phương không coi trọng, không ai biết bên trong thân cây đã mục nát, chỉ chờ một cơn gió mạnh là đổ.
Trong đầu Trương đại nương ong ong một tiếng, sau khi phản ứng lại vội vàng trở về phòng hô to, “Lão gia tử! Cây đổ, có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258361/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.