Edited by dzitconlonton Buổi tối, Tiết Duyên dẫn A Lê dọn sạp hàng sớm nửa canh giờ, rồi đi dạo một vòng quanh chợ. Chợ không phải là một nơi sạch sẽ, ồn ào và náo nhiệt, lộn xộn, đầy lá rau thối và nước bẩn, đúng là giữa mùa hè, ruồi bọ bay tới bay lui trong góc, tỏa ra một mùi không thể diễn tả. Tính ra, đây là lần đầu tiên Tiết Duyên đặt chân đến nơi này, lúc mới rẽ vào đầu ngõ, mặt trở nên hơi xanh. A Lê cười kéo tay áo chàng, nói, “Chàng cần gì phải làm khổ mình, quên đi, chúng ta về nhà đi.” Tiết Duyên nhéo nhéo sống mũi, cản bước chân của nàng, “Đã đến rồi, mua một con cá rồi đi.” A Lê khiễng chân nhìn vào bên trong, đúng là cần phải nấu cơm, trước mỗi sạp đều chen chúc rất nhiều người, bảy miệng tám lưỡi trả giá. Nàng phồng miệng, nghiêng đầu hỏi, “Thật sự muốn đi?” Tiết Duyên mím môi, đáp, “Đi!” A Lê nhìn vẻ mặt như thấy chết không sợ của chàng, cười rộ lên, nàng nắm lấy ngón út của Tiết Duyên, nhỏ giọng nói, “Vậy chàng đi theo ta, không được đi lung tung, cũng không được mua đồ lung tung.” Tiết Duyên gật đầu, “Nghe nàng.” Cái nắng như thiêu như đốt, cảm giác chen chúc trong đám đông thật khó chịu, Tiết Duyên cao lớn, phần lớn xung quanh là các phụ nhân đang xách giỏ, chàng vòng A Lê vòng vào lòng, tựa như hạc đứng giữa bầy gà. Chợ rau nằm ở trong ngõ nhỏ, lối đi hẹp vốn không cho phép mấy người sóng vai đi, người bán hàng rong hai bên lại chiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258354/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.