Tiếng chuông cửa dồn dập như đòi mạng điên cuồng vang lên, Ân Kiên tức giận giật cửa. Kẻ thô lỗ, vô văn hoá dùng sức nhấn chuông cửa như vậy không có người thứ hai, duy nhất chỉ có Ân Lâm.
"Mệt chết tôi." Ân Lâm ném túi lớn túi nhỏ lên sô pha, đặt mông an vị trên cái ghế kiểu cũ, đá bay giày cao gót, động tác như nước chảy mây trôi. Phụ nữ, vĩnh viễn chỉ có đi dạo hết chợ, mua hết chiến lợi phẩm xong mới có thể cảm thấy mệt mỏi.
Ân Kiên không để ý tới cô, đã quen việc người phụ nữ này coi nhà hắn như trạm nghỉ ngơi, tiếp tục vùi đầu vào la bàn, phải biết rằng, tuyệt đại đa số tài sản của hắn đến từ chính việc mê tín nhưng ra tiền là xem phong thuỷ âm trạch dương trạch cho người ta.
Ân Lâm cũng quen việc Ân Kiên xem cô như không tồn tại, bất quá lúc này khiến cô cảm thấy hứng thú không phải là Ân Kiên, mà là người khác trong phòng, cậu nam sinh cao cao gầy gầy, mặt tròn tròn, mắt to to -Hà Bật Học!
Người nọ vừa ngủ dậy nên tóc rối bời, đuôi tóc không dài không ngắn còn hơi vểnh, toàn thân trên dưới cũng chỉ mặc một cái quần jeans cạp trễ, như du hồn nhẹ nhàng đi vào nhà bếp, mở tủ lạnh, rót đầy nước trái cây. Ân Lâm phải thừa nhận, đi dạo cả ngày, trước cơm tối còn có thể nhìn thấy "cảnh sắc" như vậy, kì thực rất vui vẻ. Nhẹ liếc mắt Ân Kiên, người này xem ra cũng rất quen việc trong phòng có hơn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-kim-da-na-ly-huu-quy-wow-dem-nay-noi-nao-co-ma/261164/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.