A Thọ ngủ một giấcthật ngon, khi tỉnh lại, phát hiện tỷ tỷ bình thường vẫn dỗ nó ngủ lạikhông ở bên cạnh, gian phụ hình như có người đang khóc.
Là tiếng của tỷ tỷ!
A Thọ lập tức lăn lông lốc bò xuống giường, chân trần chạy ra bên ngoài,lúc vòng qua cái bàn vào gian phụ, chỉ thấy tỷ tỷ ngồi ở trên đùi Tốngđại ca, đang chôn ở trong lòng hắn khóc.
"Tỷ tỷ, sao tỷ khóc?" AThọ bước nhanh chạy đến trước giường, lúc nói chuyện, nước mắt cũng hoen bờ mi. Thằng bé không rõ vì sao mình muốn khóc, dù sao thấy tỷ tỷ khóc, nó liền không nhịn được cũng muốn khóc.
Đường Hoan dừng động tác lại, vội lau mắt rời khỏi Tống Mạch, giơ tay nhấc A Thọ lên trêngiường, cúi đầu vỗ bàn chân nhỏ trắng nõn mềm mại của thằng bé: "Saokhông đeo giày đã đi ra rồi? Cẩn thận cảm lạnh."
"Tỷ tỷ tỷ khóccái gì vậy, đau bụng sao?" A Thọ ngoan ngoãn ngồi để cho Đường Hoan chăm sóc, lau lau mắt, vén tóc lộn xộn đang rũ xuống dưới bên tai Đường Hoan lên nhìn nàng.
Đường Hoan cười hôn một cái lên trán thằng bé:"Không có, là Tống đại ca của đệ vừa mới kể truyện, tỷ tỷ nghe xong đaulòng, cho nên mới khóc, A Thọ không được chê cười tỷ tỷ, biết không?"
A Thọ chớp chớp mắt, có chút hoài nghi nhìn về phía Tống Mạch: "Truyện gì vậy, đệ cũng muốn nghe."
Tống Mạch tưởng tượng nàng cười dỗ dành A Thọ như vậy, nhưng hắn một chút cũng không cười nổi.
Đường Hoan nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, bảo hắn ngồi sang bên cạnh, nàng bế AThọ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/9-giac-mong-xuan-cua-nu-hai-hoa-tac/1538858/chuong-79-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.