Hôm sau, Vân Thường và Lục Diệp dậy từ sáng sớm. Mộ mẹ Vân Thường nằm ở ngoại ô, đi sớm chừng nào hay chừng ấy. Thanh minh người đi tảo mộ nhất định rất đông, mắt Vân Thường lại kém, Lục Diệp không muốn cô chen chúc với nhiều người như vậy.
Ăn xong bữa sáng, cho Đại Mao ăn, hai người ra cửa, mua trái cây và hoa tươi. Nghĩ nghĩ, Lục Diệp lại lén mua một chai rượu, coi như là rượu mừng cưới của hai người.
Nghĩa địa còn thưa thớt, Lục Diệp dắt Vân Thường quẹo qua mấy khúc quanh theo hướng dẫn của cô, vòng qua một khoảnh rừng nhỏ, cuối cùng tới nơi.
Chỗ này chỉ là một khu mộ bình thường, không có nhân viên chuyên trông coi quản lý, khắp nơi đều là phần mộ hoang vu, cỏ dại đủ loại mọc đầy, có mộ bị nước mưa xói mòn cơ hồ bằng phẳng, nhìn thê lương lạ lùng.
Vân Thường quỳ trước mộ mẹ, lấy khăn vải đã chuẩn bị sẵn nhẹ nhàng lau chùi bụi trên bia. Lục Diệp ở bên lặng lẽ nhìn cô, thỉnh thoảng kéo tay cô chỉ dẫn phương hướng.
“Mẹ, con kết hôn rồi.” Vân Thường siết tay Lục Diệp, “Anh ấy tên Lục Diệp, rất tốt với con.”
Lục Diệp chăm chú nhìn người phụ nữ trong ảnh, lòng vừa chua vừa xót. Vân Thường rất giống mẹ, nhất là đôi mắt hạnh, đen bóng dịu dàng, dường như được làm bằng nước, có thể rửa sạch tất cả bẩn thỉu trên thế gian.
Anh thả tay Vân Thường ra, quỳ thẳng trên đất, dập đầu ba cái, trịnh trọng kêu một tiếng mẹ.
Khui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/40-ngay-ket-hon/2322665/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.