Kể từ đó, tôi bắt đầu dành một tiếng để bổ túc môn Tiếng Anh cho Lương Sâm mỗi ngày sau giờ học, anh đạt điểm cao và tiếp thu kiến thức một cách dễ dàng.
Đó là lúc tôi nhận ra rằng nhiều đứa trẻ từ các gia đình giàu có sẽ có cơ hội ra nước ngoài học tập.
Trong khi những người khác đang cố gắng vượt qua cây cầu thi cử trong kỳ thi tuyển sinh đại học thì bố mẹ đã mở đường cho anh vào một trường nước ngoài danh tiếng.
Người ta nói rằng học phí hàng năm sẽ lên đến hàng trăm ngàn.
Đối với tôi, nó giống như những con số trên trời.
Vì năm đó, tôi đã suýt bỏ học chỉ vì 1.200 nhân dân tệ.
Năm ấy, học phí của học sinh trung học đột nhiên thu đến 2.000 nhân dân tệ, nhưng khi đó gia đình tôi chỉ gom góp được 800 nhân dân tệ.
Bà nội lo lắng về số tiền còn lại đến nỗi khiến bà mất ngủ cả đêm.
Tôi lấy hết can đảm hỏi giáo viên chủ nhiệm xem có thể trả góp được không, vì nhà tôi rất nghèo.
Giáo viên chủ nhiệm thấy vậy nên đã phát động quyên góp trong lớp.
Năm đó tiền tiêu vặt của học sinh chỉ dao động từ mười tệ, hai mươi tệ, năm mươi tệ...
Họ nhìn tôi đầy thương hại, còn tôi thì đứng trên bục giảng cúi đầu cảm ơn từng người.
Thật khó để diễn tả cảm giác lòng tự trọng ngay lúc đó.
Cuối cùng, chính là Lương Sâm đã tức giận kéo tôi ra khỏi đó, trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/30-tuoi-gap-lai-nguoi-minh-yeu-nam-18-tuoi/2722385/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.