Lương Sâm cười rất phù phiếm:
"Tôi nghe nói rằng em đã tìm được người thay thế tôi. Em không phải là không thích người như tôi sao? Hửm? Giải thích đi."
Tôi tránh ánh mắt của anh, nhưng anh lại trực tiếp giơ tay bóp cằm tôi:
"Bản chính đã quay trở lại, khi nào em ly hôn đây?"
Tôi nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng nói: "Không ly hôn."
Anh dường như chế nhạo tôi, anh gỡ chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi và ném nó ra ngoài.
Tôi sửng sốt: "Lương Sâm, anh làm gì vậy?"
"Em chưa lấy chồng thì sao phải đeo cái thứ tào lao này?"
"Vì sao? Sợ tình cũ tôi đây sẽ mãi không quên và tiếp tục dây dưa với em sao?"
Anh vẫn cười mỉa mai và lạnh lùng nhìn tôi.
"Đương nhiên không phải, sao bây giờ Lương tiên sinh lại làm chuyện hoang đường vậy chứ..."
"Đúng, tôi đã làm đủ nhiều chuyện lố bịch rồi..."
Anh cười tự giễu, cúi đầu hôn lên môi tôi.
Anh cắn thô bạo như trút giận, tôi chống cũng cự vô ích, nụ hôn rất lâu mới kết thúc.
Có một nỗi đau yếu ớt trong tim tôi, nước mắt tôi bắt đầu trào ra.
"Joy, những năm qua em có nhớ đến tôi không?"
"Không……"
Sao lại không nhớ được chứ? Trong những năm đó, anh luôn ở trong giấc mơ và đôi khi là bên ngoài giấc mơ của tôi.
Tôi thường có một giấc mơ, trong giấc mơ, năm tôi 30 tuổi, tôi gặp lại Lương Sâm.
Anh cưới một cô vợ tóc vàng và có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/30-tuoi-gap-lai-nguoi-minh-yeu-nam-18-tuoi/2722380/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.