*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit Tiểu Vân + Beta Winnie Huynh
Đối với tất cả sự vật đều cảm thấy dễ dàng đến nhàm chán, Nguyệt Thần là kẻ dù không thèm để ý chút nào nhưng vẫn có thể đem mọi việc hoàn thành tốt nhất, trong nội tâm, thế nhưng lại vô luận không thể nào thoát khỏi nghi hoặc…
Lịch Ương thay đổi.
Dù có như thế nào thì y cũng không thể chối bỏ ánh mắt cùng con tim của mình: Lịch Ương, hoàn toàn không giống như trước khi y đi thi dấu, đã không còn là cậu em trai Lịch Ương đáng yêu sống cùng y suốt 16 năm nữa rồi… Nó bỗng nhiên trở nên ưu sầu, lặng lẽ… Trong ánh mắt càng hiện rõ sự lãnh đạm ngẫu nhiên còn có thể để lộ ngọn lửa tức giận?
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Nguyệt Thần, buông hai tay trên phím đàn Piano, ngồi một mình trong phòng luyện tập cao cấp của học viện âm nhạc suốt cho tới trưa ── tìm không được đáp án.
Ngày hôm qua, ngay tại trong học viện…
Khi y đi vào phòng tập nhạc của Lịch Ương, trong lòng thấp thỏm không yên mãi nghĩ về đứa em, nghĩ đến việc tháng 10 năm nay phải đi mỹ du học… Từ khe cửa hé mở, thỉnh thoảng lại truyền ra âm thanh dạy dỗ nghiêm khắc.
“Lịch Ương, con rốt cuộc là bị cái gì vậy hả? Cả một buổi chiều con đều không chuyên tâm! Chân của con chẳng lẽ bị dính keo, cứng đến nổi mở không ra được sao?”
Nguyệt Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/2-2/103434/quyen-2-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.