“Tiếp theo, chúng ta sẽ luyện phần nhạc dạo bài «Hồ Thiên Nga» qua một lần, đàn cello, kèn cor**, chuẩn bị.”
Tay chỉ huy hoạt động, âm thanh kèn cor đã vang lên, đàn cello, lại không chút động đậy.
**Kèn Cor: kèn Horn,Kèn thợ săn, hay kèn săn, là một loại kèn đồng có hình dạng cuốn vòng tròn.
“Lịch Ương, cậu có chuyện gì sao? Toàn bộ buổi tập luyện chiều nay chỉ một mình cậu ngẩn người.” Thầy giáo vóc dáng cao cao, sắc mặt cực kì bất mãn trước mặt cậu trai nói: “Dàn nhạc cũng không thể bởi vì một mình cậu mới tồn tại, càng không thể bởi vì cậu không tập trung mà hai lần ba lượt tập đi tập lại.”
“… Thực xin lỗi.” Lịch Ương càng cúi thấp đầu nói, thậm chí nguyên cả buổi chiều cũng không dám ngẩng đầu lên, bởi vì người đứng đầu hàng phía bên trái dàn violon là Nguyệt Diệp, luôn nhìn nó.
“Cậu đã nói thực xin lỗi rất nhiều lần rồi, tôi thấy cậu đối với âm nhạc dường như không có hứng thú, cậu bây giờ có thể đi về nhà.”
“Không phải, nhưng mà thầy…” Lịch Ương cuối cùng cũng giương lên cặp mắt sưng đỏ, nhưng đã quá muộn, thầy giáo đã nghiêm khắc nói ”Mời đi về”, mặc kệ đối phương là ai.
“Em đây cũng cùng Lịch Ương đi về.” Nguyệt Diệp thật sự mới là người không xem trọng dàn nhạc.
Đối với một người đặc biệt như Nguyệt Diệp, thầy giáo có chút do dự: “Như vậy…”
“Bắt đầu lại lần nữa! Lịch Ương ở lại tiếp tục tập, tôi không muốn lãng phí thời gian.” Đôi môi tái nhợt của Nguyệt Diệp hé mở không chút khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/2-2/103427/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.