Ngày thứ 7 sau khi Thôi Thiện thoát được ra khỏi nhà tù trên không.
Nếu như Lâm Tử Túy không thoát được ra khỏi đỉnh tháp kia, thì giờ chắc cũng đã thành một thi thể rồi đấy nhỉ?
Liệu có chiếc trực thăng nhỏ nào đưa đồ ăn cho hắn không?
Cô ta đang tìm kiếm X.
Mặc dù đã chắc chắn được là đỉnh của tòa nhà đối diện kia, nhưng làm sao xác định được chính xác là ô cửa sổ nào. Huống hồ không có cách nào có thể thăm dò để biết được động cơ của X, người đàn ông ấy vì sao lại giam cầm cô ta trong vòng 120 ngày? Rồi vì sao cuối cùng lại thả cô ta ra?
Mấy ngày trước, trên chiếc giường trong căn phòng hạng thương gia của khách sạn, cô ta bắt đầu chảy máu.
Lần kinh nguyệt bình thường đầu tiên sau khi sảy thai sao? Thật sự rất khó chịu, cứ như là đem hết số máu của mấy lần trễ kinh kia dồn lại chảy ra hết một lượt, nhớ lại món gan xào hồi cấp hai mẹ vẫn hay làm cho cô ăn.
Thôi Thiện cầm một chiếc kính viễn vọng, dạng mini màu đen mới mua, chăm chú nhìn vào công viên quảng trường thành phố. Ánh mặt trời ngày đông vô cùng ấm áp. Ánh nắng rải vàng trên bãi cỏ úa vàng, khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn được phơi nắng.
Trước khi ra khỏi cửa, cô ta nhìn lại mình trong gương. Mặc dù mấy ngày nay điên cuồng ăn cả các thứ đồ ăn ngon và các thứ đồ ăn trên vỉa hè, nhưng cả ngày lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/120-ngay-nhin-trom/2095977/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.