Đại thái thái đưua Đặng Tử Manh đi, để cô ta phục vụ Thẩm Cách.
Thẩm Tịch Nam cũng đi theo.
Đặng Vũ lấy cớ còn có việc nên không đi cùng, sau khi đại thái thái và Thẩm Tịch Nam rời đi, giả vờ vô tình hỏi: “Lần trước cháu bị thương cổ họng, bây giờ đã khỏi chưa?”
Lương Nặc trả lời: “Cháu không sao rồi ạ!” nghĩ tới việc của Đặng Tử Manh cô lại không kìm được nên nói: “Đặng tiểu thư thực sự vô tội, Đặng tiên sinh làm thế này chẳng khác nào đẩy Đặng tiểu thư và bể lửa...”
“Con gái ta ta tự biết.” Đặng Vũ xua tay, như đã hiểu nói: “Thức ra không giấu cháu mà nói, bởi vì ta và mẹ nó tình cảm không hòa thuận, từ nhỏ nó đã tùy tiện không nói được, những năm gần đây thì càng ngày càng hỗn láo, sự việc lần này coi như là để dạy bảo cho nó một bài học, cho nó biết trời cao đất dày.”
Lương Nặc vẫn lo lắng: “Nhưng Thẩm Cách căn bản không phải là người nữa.”
“Nó cũng không phải cái loại vừa đâu.”
Lương Nặc: “..........” cô chưa từng gặp một người cha nào lại nói về con gái như vậy, cũng không biết nên nói gì mới phải.
Bắc Minh Dục tranh thủ nói: “Tiểu Bắc ngủ chắc cũng sắp tỉnh rồi, chú Đặng về nhé, chúng cháu phải đi chuẩn bị cho thằng bé ít đồ ăn đêm.”
Ánh mắt của Đặng Vũ cố kìm nén rồi nhưng vẫn không giấu nổi sự vui mừng: “Ta thích nhất trẻ con đấy, có sao không nếu để ta cùng đi với hai người thăm cậu bé?”
Lương Nặc có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842955/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.