Lương Nặc và Anna không làm thế nào để giao tiếp nói chuyện được với thằng bé này, trong sự bất lực chỉ có thể báo cảnh sát, khi cảnh sát tới nơi và kiểm tra lại nhân khẩu mất tích thì liền lắc đầu.
“Gần đây không có ai báo án là có con cháu bị mất tích, có phải các người không cần nó nữa nên cố ý báo cảnh sát không?”
“Làm gì có chuyện đó?” Anna lập tức phản bác: “Rõ ràng là các anh vô dụng, còn nói cái gì mà chúng tôi cố ý không cần tới đứa trẻ?”
“Vị tiểu thư, xin cô hãi chú ý tới lời nói của mình.”
Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, nhìn đồng hồ cũng đã 12 giờ rồi, Lương Nặc chẳng có tâm trí nào mà quản thêm nữa: “Anh cảnh sát, đứa bé này không phải con chúng tôi, tôi còn có chống phải chăm sóc, đứa bé này giao lại cho các anh.”
“Không được, hai người bắt buộc phải cùng chúng tôi về cục cảnh sát!”
Ting ting ting....
Chuông báo 12 giờ vang lên.
Ngay sau đó, thằng bé vốn dĩ ngồi dưới đất lấy tay vẽ vẽ bây giờ lại lặng lẽ đứng lên, rồi tự mình đi dọc phía con đường mà chẳng để ý tới ai, khuôn mặt anh tú sáng sủa của đứa bé như viết rõ hai chứ lạnh lùng.
“Chị Lương chị mau nhìn kìa, thằng bé nó tự đứng lên rồi....”
Lương Nặc quay đầu ra nhìn theo, khuôn mặt anh tú đẹp trai, mái tóc màu đen, đôi mắt to tròn, cái mũi cao, đôi môi đỏ mọng, ngũ quan hòa hợp trông không có gì để chê!
Đáng yêu, đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842923/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.