Bắc Minh Dục như phát điên lên: “Vậy sao điện thoại em lại tắt máy?”
Lương Nặc rút điện thoại ra lắc lắc trước mặt anh: “Hết pin, tự động sập nguồn.”
“Em có nhớ tối nay đã nói là đi làm gì không? Lần sau mà còn để điện thoại tắt máy như thế, em lập tức không cần dùng điện....”
Lời của anh còn chưa nói dứt, Lương Nặc nhảy bổ vào lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh cô chà mặt cô vào mặt anh: “Thiếu gia.....”
Bắc Minh Dục đột nhiên cơ thể cứng đơ ra trước hành động của cô, nói giọng chất vấn: “Em về căn biệt thự à?”
“Vâng, em biết rồi, em biết hết rồi.”
“Có phải cảm thấy anh rất đáng cười không? Mẹ đẻ của anh chỉ vì vinh hoa phú quý mà lại có thể nhẫn tâm định bóp chết anh.....” anh tự cười chế nhạo: “Hoặc là, chẳng có ai đáng thương hơn anh mất.”
“Không phải!” Lương Nặc ôm chặt lấy anh: “Anh không đáng cười một chút nào cả, cũng không đáng thương! Anh là ngườ đàn ông có khí chất nhất thiên hạ này, là người đàn ông em yêu nhất!”
Ánh mắt Bắc Minh Dục bỗng trùng xuống, không nói thêm lời gì.
.............
Cuối cùng Bắc Minh Dục vẫn quyết định về Âu Thành tham dự tang lễ.
Vốn dĩ anh à đại thái thái đã ký với nhau hiệp ước, rằng mãi mãi anh sẽ không bao giờ quay về Âu Thành nữa, nhưng tới nay mẹ đẻ mất, thân với phận là con, cho dù quan hệ có lạnh nhạt hơn đi chăng nữa thì dù gì bà ấy cũng có công sinh thành ra anh.
Đại thái thái không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842920/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.