Bắc Minh Dục cuối cùng cũng chịu bỏ Lương Nặc ra, bê bát thuốc uống hết một nửa, Lương Nặc nhoài người nhìn vào bát thuốc nói với giọng kiên quyết: “Còn một nửa nữa...nhanh uống hết, không uống hết thì đừng có mơ đi ngủ.”
“Đừng mơ đi ngủ hay đừng mơ đụng vào người cô?”
“.....”Lương Nặc cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, lùi về phía sau một chút, nhìn chằm chằm vào anh: “Cả hai đều đừng có mơ.”
“Ha ha.”
Bắc Minh Dục nhìn cô cười sau đó quay ra cố một hơi uống nốt nửa bát thuốc, dưới đáy chỉ còn lại ít cặn, anh vừa đặt bát thuốc xuống thì Lương Nặc quay ra kiểm tra, cô chưa kịp phản ứng gì thì anh đã ôm chặt lấy người cô.
Lương Nặc vẫn còn cảm nhận được mùi thuốc bắc trong miệng anh truyền sang cô khi đôi môi anh chạm vào môi cô. Anh như biết được cảm giác của cô lúc này, còn cố tình xâm nhập sâu hơn làm cho vị thuốc đó ngấm cả vào lưỡi cô, đúng là bản chất của anh vẫn không hề thay đổi.
Nụ hôn kéo dài không dứt, vị thuốc càng ngày càng nồng hơn, không chịu thêm được nữa, Lương Nặc cố dứt ra nói: “Đắng quá...” cô nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, một phần vì đắng một phần vì tò mò sao anh lại có thể uống loại thuốc như thế này: “Anh uống bao nhiêu năm loại thuốc bắc này rồi? Sao lại có thể đắng thế chứ?”
Bắc Minh Dục bỏ Lương Nặc ra nhưng có vẻ như không cam lòng, dựa cằm lên vai cô nói: “Không nhớ nữa.”
“Thôi, lần sau nếu anh không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842616/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.