" Cậu chủ, Tiểu Duệ thế nào rồi? Tôi nghe bảo mọi người đã tìm thấy cô ấy. "
Tề Vỹ Thiên lộ rõ nét không vui, nhưng cũng chẳng có ý kiến, để im cho cô hỏi chuyện. Trong hai tháng qua Tiểu Miểu vì Tư Duệ dằn vặt, lo lắng thế nào hắn đều thấy rõ. Bất quá xong việc xử lý Hoắc gia sẽ lập tức đưa cô đến Đông Sơn gặp người, cũng là du lịch một chuyến bù lại cho áp lực thi cử sắp tới của học sinh cuối cấp.
Nghe Tiểu Miểu nói xong, Cao Lãng " À! " một tiếng, đáp:
" Ổn rồi! Cô yên tâm! Còn nữa, về sau không cần gọi tôi là 'cậu chủ'! " Dù gì từ sau khi Đồng Giai Lị thay hết người làm trong nhà, Tiểu Kiểu đã không còn làm ở Cao gia nữa.
Hơn hết, bây giờ cô đang có quan hệ với Tề Vỹ Thiên, khả năng bước vào làm dâu nhà họ Tề là 99,9%. Đã là phu nhân của anh em chí cốt, sao có thể xưng hô chủ tớ như thế nữa!
" Vâng ạ! Còn… mắt của em ấy… "
Nói đến đây, cả hai bỗng rơi vào trạng thái im lặng. Sự im lặng ngột ngạt, bứt rứt.
Hồi sau, Cao Lãng mới hạ giọng nói:
" Giác mạc của Tư Duệ… ghép cho tôi! "
___________________________________
Hoắc gia là một ngôi biệt thự hoành tráng gần trung tâm mua sắm thành phố. Ngoài cổng và xung quanh biệt thự được canh gác bởi một lực lượng vệ sĩ cực kỳ nghiêm trang, hùng hậu, làm cho người qua đường đều phải ái ngại ngước nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795056/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.