" Ừ! Nhưng cô bé thích muốn được yên tĩnh! "
Hướng Mạc Tâm không nói gì nữa, cũng biết Tiểu Tư hiện giờ đang ở trên kia nhưng sự hiếu kỳ lại không lớn bằng ý thức tôn trọng quyền riêng tư của người khác. Cô rầu rĩ lén thở dài một tiếng, ngoan ngoãn đi theo Tiểu Hà vào bếp.
Bọn họ đã dọn tới đây sống, là hàng xóm có thể gọi là cách vách, sớm muộn cũng thân thuộc, không cần vội!
Trưa hôm đó Tiểu Tư không xuống nhà dùng bữa trưa, Hướng Mạc Tâm thay Tiểu Hà đem thức ăn lên. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát bóng lưng cô độc của Tiểu Tư.
Tiểu Tư có nụ cười thực đẹp! Chỉ là nụ cười ấy sao lại xa cách quá…
Hướng Mạc Tâm thở dài bước xuống lầu, song cũng chào Tiểu Hà rồi về nhà ăn cơm.
Lúc người rời đi rồi, cô gái ngồi trên ghế bố gỗ theo bản năng quay đầu lại, đôi lông mi dài cong cong khẽ chớp.
_______________________________
Tối hôm ấy, Tiểu Tư nói muốn ra ngoài hít thở một chút, Tiểu Tư liền dắt cô ra đi. Trước cửa nhà là một khuôn viên nhỏ, so với thảm thực vật bên nhà Hướng Mạc Tâm thì nhỏ hơn một chút nhưng cũng có rất nhiều loại cây cảnh khác nhau.
Tiểu Tư được chị giúp việc đỡ ngồi xuống bộ bàn ghế đá sát hàng rào. Nhiệt độ bên ngoài so với trong nhà thấp hơn rất nhiều. Tiểu Tư chưa kịp thích nghi không khổ hắt xì mấy cái. Chị Tiểu Hà lại vội đi vào nhà lấy thêm áo ấm khoác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795019/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.