Cô thừa nhận khi đó mình ích kỷ, vì tham vọng, vì tình cảm nhất thời với nam nhân khác mà tự mình đánh rơi mất một người đàn ông tốt như Cao Lãng. Bấy giờ cô hối hận rồi! Cô muốn quay lại với anh! Muốn đồng hành cùng anh đi hết cuộc đời, trở thành vợ chồng đầu ấp tay gối mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Chỉ có điều hối hận đã quá muộn!
Người qua đường nhìn cô gái xinh đẹp đứng trước nhà hàng Pháp, nước mắt đầm đìa, cơ thể run rẩy như muốn ngã khụy, ánh mắt bi thương nhìn theo một hướng xa xăm thì không khỏi đau xót.
Châu phu nhân đi cùng con trai đang vui vẻ trò chuyện cũng bị dáng vẻ của cô gái làm cho tò mò. Càng tiến lại gần, càng cảm thấy quen mắt. Đến lúc trông thấy rõ diện mạo, bà liền kinh ngạc kêu lên:
" Trời ơi Tiểu Lị, là cháu sao? "
Nghe thấy có người gọi, Đồng Giai Lị quay sang. Là một người phụ nữ trung niên và một cậu trai trẻ. Mắt cô nhòa lệ, căn bản không nhận ra là ai. Nhưng thanh âm này cô cảm thấy có chút quen quen, hình như là giọng nói đã rất lâu rồi mới được nghe lại.
Đồng Giai Lị quét mu bàn tay lên lau nước mắt, lúc này mới nhìn rõ người phụ nữ ở trước mặt là ai. Như khúc củi lênh đênh trên dòng nước vô tận bất ngờ tìm được bến bờ, cô không nghĩ ngợi gì mà ôm chầm lấy Châu phu nhân khóc nấc.
Hạ Liên theo bản năng cũng mở rộng vòng tay đón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795008/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.