Trước lời cảnh cáo của Ngô Hạo cũng như việc đợi cha tới cứu, Diệp Mai Chi rốt cuộc cũng không rời phòng nửa bước. Nhưng đợi cả ngày, hắn hay cha đều không thấy một ai.
Cầm vô tuyến trên tay, Diệp Mai Chi chuyển kênh liên tục không tìm được cái gì hay ho để xem liền bực dọc tắt TV, vứt vô tuyến sang một bên. Lúc này cô ngó nghiêng khắp căn phòng đánh giá một lượt. Tuy không mới nhưng gọn gàng và thoáng đãng. Có một chiếc giường cô đang ngồi, TV đặt đối diện, khoảng giữa kê một cái bàn và các ghế sofa màu xám. Gần giường có một cái cửa sổ sát đất gắn rèm trắng phất phơ. Diệp Mai Chi chớp chớp mắt đứng dậy tiến đến cửa sổ. Nơi này không rõ là tầng mấy nhưng từ trên nhìn xuống thật sự rất cao. Bên dưới là cảnh rừng thiên nhiên bát ngát. Nhìn đâu cũng thấy đỉnh đầu các cây lởm chởm cao thấp không đều. Nhìn một lúc vẫn không đoán được nơi này là đâu, làm sao cha có thể đến cứu cô đây?
Màn đêm buông xuống, Diệp Mai Chi chán chê đi vòng quanh phòng một hồi quyết định đi tắm. Còn chưa kịp lục trong tủ vớ đại một bộ quần áo để thay thì cánh cửa phòng đột nhiên bị mở toang.
Ngô Hạo bước vào phòng quét một lượt, ánh mắt dừng trên người cô. Một lúc sau mới xoay người đóng cửa, hạ giọng hỏi:
" Ăn tối chưa? "
" Người mang thức ăn chưa tới! " Hồi trưa cũng có một người mang thức ăn tới cho cô. Bây giờ còn sớm, hẳn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794970/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.