Trong giây phút ấy, cô chỉ cảm thấy anh là chân thực nhất, là có thể nương tựa vào được.
Nỗi sợ hãi đối với bóng tối bỗng chốc được xóa tan, chỉ còn lại mùi vị đặcbiệt của riêng anh, mùi thuốc hòa với mùi thơm thoang thoảng.
Anh dùng cánh tay ôm lấy Kỷ Ức rồi buông ra, khẽ nói: “Xin lỗi Tây Tây, anh vừa ra ngoài hút thuốc.”
“Không sao ạ…” Kỷ Ức bỗng thấy đôi mắt đang nhìn cô chăm chú của anh còn đángsợ hơn cả bóng tối, cô lập tức cúi xuống, lùi lại mấy bước, cố gắng kìmnén nỗi sợ hãi để quay trở vào nhà. Từ đầu đến cuối cô đều không dámquay lại nhìn anh.
Sau này khi bà dì biết cô bị hoảng sợ mới áynáy nói rằng, khi đó bà trông thấy Quý Thành Dương ra khỏi cổng nên mớitắt đèn đi cho tiết kiệm. Bà dì vừa nói vừa vuốt tóc Kỷ Ức: “Mười bốntuổi đã là thiếu nữ rồi, sao vẫn còn sợ tối thế?”
Kỷ Ức cực kỳ ngại ngùng, cô cởi giày trèo lên giường nằm ngủ cạnh bà dì.
Chú lái xe và các binh lính đi cùng được sắp xếp ngủ tại nhà hàng xóm, chỉcó Quý Thành Dương và Kỷ Ức là ở tại nhà bà dì. Ba người ngủ cùng trongmột phòng, Kỷ Ức và bà dì nằm trên giường, còn Quý Thành Dương thì đắpchăn bông nằm trên ghế sô pha dài bằng gỗ cũ kỹ.
Anh nằm gần lò sưởi, nửa đêm Kỷ Ức mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy bà dì đang bật đèn, rồi ra dém chăn lại cho anh.
Kỷ Ức ngồi dậy, nhìn bà đầy băn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389387/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.