Nhưng Quý Thành Dương chẳng buồn ngước mắt lên, anh đặt chiếc thìa bằng sứ sang một bên.Vương Hạo Nhiên cười tít mắt, cứ ngỡ rằng anh sẽ đáp trả vài câu, nàongờ vị này chỉ cầm que xiên bằng trúc trước mặt lên rồi cắm vào mộtmiếng mề gà đưa cho Kỷ Ức: “Hình như anh quên không bảo họ rắc bột ớtrồi.”
“Không sao ạ.”
Anh đứng lên, cầm gói mề gà đi racửa. Thấy đông người, anh lại lấy thêm hai chiếc bánh gạo chiên ở mộtcửa bán đồ ăn vặt khác cùng với một lon coca lạnh. Đợi đến khi mề gàđược rắc đầy đủ gia vị anh mới quay trở lại.
Vương Hạo Nhiên nhướn mày cười một tiếng.
Ý của anh ta là: Đã nói lại còn chối, đại thiếu gia ngài thật sự nuôi con gái nhà người ta như heo ư?
Quý Thành Dương coi như không nhìn thấy, anh đặt ống hút vào trong chai coca, nói với cô: “Em ăn chậm thôi, không phải vội đâu.”
Kỷ Ức đáp “Vâng”, cô thấy rõ hai bé trai chừng bảy, tám tuổi bàn bên đangnhìn chăm chăm vào những đồ ăn đặt trước mặt cô, sùng bái vô cùng, ánhmắt đầy ngưỡng mộ của chúng nói rằng, chị này ăn giỏi thật đấy...
Cô nhận ra, bát canh lòng trước mặt Quý Thành Dương không hề được động đến.
Nói một cách chính xác thì, hầu như anh chưa ăn được gì mấy, anh mới chỉ ăn một ít bánh nướng và bánh gạo chiên.
Lúc họ ra về, Vương Hạo Nhiên cũng rất ngạc nhiên hỏi rằng, chẳng phải anhvốn là động vật ăn thịt ư? Sao mới đi cùng quân đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389383/quyen-1-chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.