Ngày Quý Thành Dương về nước là thứ Năm.
Kỷ Ức ngồi trong lớp học, chỗ ngồi của cô ngay bên cạnh cửa sổ. Cô để chân gần với máy sưởi mà mừng thầm, cũng may năm nay mới mùng Bảy mà đã được dùng lò sưởi rồi, chẳng bù cho mọi năm, mười mấy ngày trước khi chínhthức được dùng lò sưởi đều lạnh kinh khủng. Cô sợ anh bị lạnh cóng.
Tâm trạng cô rối bời, suốt cả ngày cứ ngồi lật đi lật lại bài thi môn Toán của mình.
Cô đã xem đi xem lại những bài thi gần đây, thậm chí còn xác nhận kỹ việc tất cả các bài thi đều đạt được điểm số mà anh đề ra.
Ngay khi chuông báo hết giờ vừa vang lên, cô lập tức vơ lấy cặp sách và lao ra khỏi lớp học.
Dọc đường có rất nhiều bạn cùng đoàn nhạc nhìn thấy cô, họ cứ ngỡ rằng côđang vội chạy đến phòng luyện tập, nào ngờ cô không hề dừng chân mà cứthế lao thẳng ra khỏi cổng trường. Không phải cuối tuần nên có rất ít xe con đậu ngoài cổng trường, cô rất nhanh chóng nhìn thấy Quý Thành Dương đang đứng bên cạnh chiếc xe đỗ ở phía bên kia đường.
Cô chạy sang chưa kịp đứng vững đã mỉm cười nhìn anh.
Không khống chế được nhịp tim và gương mặt đỏ bừng, thôi xong, cô không thể nào kiềm chế nổi.
Quý Thành Dương mở cánh cửa bên ghế phụ cho cô ngồi lên, rồi vòng sang đầubên kia để lên xe và đóng cửa lại, “Tóc em dài ra rồi à?” Anh bỗng hỏi.
“Mới dài ra được một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389376/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.