Cô mở cửa ra, thấy đèn phòng khách sáng rỡ.
Ti vi đã tắt, khi Kỷ Ức lấy chìa khóa ra mở cửa, bên trong vẫn còn rất ồnào, nhưng đến khi cô thật sự bước vào thì trong thoáng chốc, tất cả đềutrở nên yên lặng. Trong phòng khách đầy những người, người nhà họ Vương, ông nội, chú hai thím hai và cậu em họ, chú ba thím ba… còn có cả haimẹ con Triệu Tiểu Dĩnh. Tất cả mọi người, với đôi mắt của họ đều đanghướng về phía cô.
Cô đặt cặp sách xuống đi vào bên trong, khinhìn thấy mẹ của Vương Hành Vũ, cô định mở lời thì bà ta đã lao đến đẩycô ngã về phía ghế sô pha, định ra tay đánh người.
Kỷ Ức ngã ngồi xuống ghế sô pha, đờ đẫn.
“Sao chị lại có thể đánh cháu như thế?” Thím ba định ngăn bà ta lại nhưnglại bị chú ba giữ chặt lấy tay, “Anh sao thế? Dù có thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn là con cháu nhà họ Kỷ…”
“Không ai được phép can thiệp vào chuyện của nó!”
Người có uy quyền nhất trong nhà họ Kỷ đã mở lời.
Ông nội quay người đi vào phòng làm việc, đóng sầm cánh cửa lại.
Ông đã nói thế thì chẳng ai dám can ngăn nữa.
Nhưng ba của Vương Hành Vũ lại chủ động bước tới ngăn vợ mình lại: “Chuyện đã đến nông nỗi này, em có đánh con bé cũng chẳng có tác dụng!” Mắt của mẹ Vương Hành Vũ sưng húp, bà ta nhìn Kỷ Ức đầy căm ghét: “Con tao đã làmgì mày? Mà mày lại đi gọi một lũ lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389370/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.