Khi Kỷ Ức tròn mườisáu tuổi, do xảy ra quá nhiều chuyện nên cô vẫn chưa có dịp nào đi làmchứng minh thư. Mãi cho tới lúc sắp phải đăng ký nguyện vọng đại học cômới nhớ ra. Có lẽ vẫn xong kịp trước khi hết hạn đăng ký, nhưng sẽ không kịp để đăng ký ngành Tiểu ngữ Đại học Bắc Kinh. Thế là cô bất đắc dĩphải về nhà mượn sổ hộ khẩu của ông nội thêm một lần nữa.
Từ sau khi xảy ra vụ đánh nhau tập thể, cô đã giảm thiểu số lần trở về.
Quý Thành Dương dường như hiểu hết mọi suy nghĩ của cô, tối thứ Sáu anhđích thân đưa cô về nhà, nhưng để tránh lời ra tiếng vào, anh cũng vềthăm anh trai, chị dâu và Noãn Noãn. Họ đã hẹn sau hai tiếng sẽ gặp nhau ở sân trường tiểu học ngày xưa, tức là vào lúc tám giờ tối. Kỷ Ức đếnđó đúng hẹn, vừa hay trông thấy Noãn Noãn đang ôm cánh tay Quý ThànhDương tiễn anh ra cửa, lưu luyến không rời, khi trông thấy dáng lưng KỷỨc, Noãn Noãn liền gọi: “Tây Tây.”
Kỷ Ức quay đầu lại, làm ra vẻ rất bất ngờ.
“Đã bao lâu cậu không gặp chú út của tớ rồi?” Noãn Noãn cười tít mắt, “Nhanh qua đây nói chuyện với chú đi!”
“… Chú út Quý,” Kỷ Ức rất không thoải mái, “gần đây chú có bận không?”
Quý Thành Dương nhìn cô đầy bình thản: “Cũng hơi bận, hai đứa sắp thi đạihọc rồi, phải tranh thủ thời gian học hành nhé.” Anh lại đạo mạo dặn dòthêm mấy câu, chủ yếu là nói chuyện với Noãn Noãn, cuối cùng Noãn Noãnkhông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389366/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.