Tháng đầu tiên saukhi vào đại học quả nhiên giống với những gì Quý Thành Dương đã nói, vìchưa kịp thích ứng sự mới mẻ này cộng thêm rất nhiều cảm giác khó nóithành lời, thế giới bỗng nhiên như được mở ra, khiến người ta có chúthoảng loạn. Có điều Kỷ Ức đã học nội trú từ cấp ba nên cô rất nhanhchóng hòa nhập với môi trường đại học. Vì phải làm quen với cách lên lớp mới mẻ, với những tiết học chung bỗng nhiên xuất hiện cùng rất nhiềunhững buổi tọa đàm cho tân sinh viên, nên thời gian cứ thế gấp gáp trôiqua.
Cuốn lịch đặt trên bàn học của cô đã lật qua trang mới rất nhanh chóng.
Tuần nghỉ lễ Quốc khánh tháng Mười, Quý Thành Dương sẽ về.
Anh chọn về vào thời điểm này vì không muốn cô phân tâm chuyện học hành,nhưng họ sẽ lại phải thích ứng với kì nghỉ người đông như nêm. Khi côđến sân bay cũng vừa hay vào giờ cao điểm của buổi chiều, Kỷ Ức gần nhưkhông thể tìm được chỗ đứng ở cửa đón, cuối cùng quyết định không chenchúc với đám đông nữa mà đi sang chỗ trống ở gần đó. Cô ngước lên nhìnbảng chỉ dẫn, chờ đợi máy bay hạ cánh.
Thời gian trở nên thật chậm, cực kỳ chậm.
Trên mặt chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay cô, đến kim chỉ giây cũng di chuyển chậm đến mức khiến người ta phải sốt ruột.
Máy bay đã hạ cánh.
Cô gọi vào di động của anh, nhưng luôn trong trạng thái không có người nghe máy.
Chắc anh đi cùng với đồng nghiệp? Hay là đang lấy hành lý nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389362/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.