Nội dung truyện
Ta là nghĩa nữ Hầu phủ nuôi dưỡng suốt mười sáu năm. Ngoan ngoãn, hiểu lễ nghĩa, từng tranh giành với bất kỳ ai. Không ai rằng và Thế tử từng bái thiên địa, chỉ còn thiếu một tờ hôn thư là thành phu thê. Trước giường bệnh, lão phu nhân nắm chặt tay, mặt đầy thương xót. “Đợi ngày mai mở từ đường, sẽ để con danh chính ngôn thuận gả Hầu phủ.” Kiếp, vui mừng khôn xiết khi xuất giá. Mãi đến khi thành mới, năm đó cùng bái thiên địa, chẳng qua chỉ vì giận dỗi thanh mai của. Sau khi nữ tử trở về kinh thành, đem bộ thiên vị và yêu thương dành cho nàng. Ngay cả đứa con mà liều mạng sinh, cuối cùng cũng đưa đến gối nàng nuôi dưỡng. Về Hầu phủ tịch biên. Hắn bảo vệ nàng, cùng cao chạy xa bay. Còn ôm đứa con sốt cao mãi lui, chết đường lưu đày. Sống một đời, đúng lúc lão phu nhân chuẩn mở miệng, cướp lời. “Đa tạ Hầu phủ nhiều năm cưu mang, A Ninh dám sinh thêm vọng niệm.” “Đợi lão phu nhân khỏi bệnh, A Ninh sẽ tự xin rời khỏi Hầu phủ.”...
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
