
Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn
Tác giả: Hương Thảo Dụ ViênĐang ra
Chương37
Lượt xem0
Cập nhật16 ngày trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Nội dung truyện
Xuân nhật hái dâu Một nam tử quý tộc trẻ tuổi, cường tráng say khướt ngã giữa rừng dâu. Nam Ương ngang qua đường hái dâu, lẩm bẩm: “Nam nhân bên đường thể nhặt về, sẽ mang đến xui xẻo.” Nói nàng dội thẳng một chậu nước lên đầu, bỏ. Ba ngày. Con gái của y quán trong trấn mặt mày e lệ, xe ngựa đón. Nghe nàng cứu một vị quý nhân bên đường, đưa tới kinh thành hưởng vinh hoa phú quý. Nam Ương ôm một cành hoa dành dành, bình thản ngang qua, chẳng gợn chút sóng lòng. Hạ nhật hái sen Nam Ương chèo thuyền con sông nhỏ. Đang ôm đài sen lắc mạnh, nàng thấy bóng dáng nam nhân quen thuộc khe núi. Nam Ương: “...” Từ sườn núi cao như lăn xuống, ngựa còn ngã chết, thế mà ngươi vẫn chết? Nàng chèo thuyền gần xem xét. Đi nửa đường, nam nhân bỗng tỉnh. Cả chìm nước, đôi mắt đen thẫm chòng chọc sang, đáng sợ vô cùng. Nam Ương quyết đoán tát một cái ngất nữa, kéo lên bờ. Sau đó ôm đầy một ngực đài sen, thong thả chèo thuyền về nhà. Thu nhật hái cúc Khắp đường lớn ngõ nhỏ trong trấn đều dán cáo thị tìm. Treo thưởng tìm một cô nương hái dâu, hoặc một cô nương hái sen. Người thường sống trong núi, hành tung bất định. Lúc Nam Ương đang ở kinh thành. Nơi khuê phòng sâu thẳm trong đại viện, nàng lười biếng chẳng buồn thêu thùa nữ công. Ngày thành cận kề. Nàng sắp xuất giá. Một thứ nữ của thế gia vọng tộc, gả cho con trai của một tiểu quan. So với thì bằng, so với dư dả. Đông nhật hái... Đông nhật hái hoa. Mà nàng chính là đóa hoa hái. Trên đường xuất giá, nàng khác cướp mất. Nam nhân chỉ mới gặp hai trong đời chặn đoàn xe hoa, ngang nhiên cướp nàng về bái đường thành. Nam Ương: “...” Đã gả thì còn nữa? Sống thôi. Dù cho phu quân mới của nàng là một kẻ điên. Tính tình thù dai, hiếu sát. Người bên cạnh chẳng ai sống lâu, từng một đều chết thảm lưỡi đao của... Sống ngày nào ngày. Qua ngày nào ngày. Không ai thể ngăn nàng yên hưởng thụ cuộc sống. Kể cả vị phu quân điên loạn cũng thể. Nằm... Sao nàng vẫn còn sống? Tiếp tục... Sao cuộc sống ngày càng hơn? Nam Ương: “Ta cũng gì??”
Danh sách chương
37 chương- 1Chương 1: Nam Ương
- 2Chương 2: Vượt tường ra ngoài
- 3Chương 3: Xác chết sống dậy rồi?
- 4Chương 4: Ngựa đã ngã chết rồi, vậy mà ngươi vẫn chưa chết..
- 5Chương 5: Hoài Dương Hầu
- 6Chương 7: Sát tinh của thị trấn
- 7Chương 8: Thứ mắc trên cửa là con gái nhà họ sao?
- 8Chương 9: Phong tỏa cả trấn
- 9Chương 10: Ra oai phủ đẩu
- 10Chương 12: Đêm nay rời đi?
- 11Chương 13: Xem ra không tệ
- 12Chương 14: Thật Chẳng Ra Gi
- 13Chương 15: Ai mà biết tên điên ấy nghĩ gì!
- 14Chương 16: Mộng Cảnh
- 15Chương 17: Đau đầu tìm người
- 16Chương 18: Còn Hai Việc Chưa Xong
- 17Chương 19: Hồi Kinh
- 18Chương 20: Khung Cảnh Trong Xe Quen Thuộc Đến Lạ
- 19Chương 21: Thắp sáng thêm một chút
- 20Chương 22: Thật là một vẻ mặt ngoan ngoãn
- 21Chương 23: Chủ động tiết lộ bí mật hay không
- 22Chương 24: Xem nàng thật sự ngoan ngoãn, hay chỉ giả vờ ngoan ngoãn.
- 23Chương 25: Người mà Tiêu Hầu muốn tìm
- 24Chương 26: Có vài phần tương tự Vệ nhị nương tử
- 25Chương 28: Vệ nhị nương đâu rồi?
- 26Chương 29: Vệ nhị nương tử
- 27Chương 30: Xe về kinh thành
- 28Chương 31: Định thân cho nàng
- 29Chương 32: Ta có gì mà ganh đua chứ
- 30Chương 33: Quá nửa chính là nàng
- 31Chương 34: Người dương gian biết đọc chữ
- 32Chương 35: Con quỷ này hiểu chuyện đấy
- 33Chương 36: Đi xem náo nhiệt một phen
- 34Chương 37: Xem mắt chính là tìm hiểu lẫn nhau
- 35Chương 38: Đốt núi ngay đi
- 36Chương 39: Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt
- 37Chương 40: Xuống núi
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!