Nội dung truyện
Sau khi nhảy lớp từ năm nhất lên thẳng năm ba, tôi trở thành học sinh nhỏ tuổi nhất trong lớp. Bố mẹ tôi không cho tôi đi học, nhốt tôi ở nhà, nói rằng một đứa con hoang như tôi học nhiều cũng vô ích, số tiền đó thà đem mua đồ chơi cho em trai còn hơn. Là giáo viên chủ nhiệm hết lần này tới lần khác đến nhà khuyên nhủ, cuối cùng mới giữ được tôi lại trường. Ngày nắm tay dắt tôi ra khỏi nhà, thầy chủ nhiệm nắm tay tôi nói: “Yên tâm, thầy nhất định sẽ để em được đi học.” Cả lớp cũng bắt đầu ra sức đối tốt với tôi, giảng bài cho tôi nghe, dành phần đồ ăn ngon cho tôi. Tôi thề trong ký túc xá sẽ khắc sâu hình ảnh của tất cả bọn họ trong lòng. Vậy nên sau kỳ thi đại học, khi mọi người tụ tập ở nhà thầy chủ nhiệm ăn cơm, tôi châm ngòi thuốc nổ, không chừa một ai.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
