Nội dung truyện
Ta và Chung Thước hôn ước từ thuở nhỏ vì ân tình của bậc trưởng bối hai bên. Ai ai cũng với cao tới công tử tri phủ. Chung Thước xuất chinh ba năm, si ngốc chờ đợi suốt ba năm. dẫn về một nữ y, nàng là ân nhân cứu mạng. Nữ y lấy báo đáp, hôn ước nhưng đối phương tin, nhất quyết tận mắt xem tiểu thanh mai trong lời đồn là thế nào. Chung Thước đầy vẻ khó xử: “Vô Ưu, nàng chỉ là một cô nương mồ côi nơi nương tựa, nàng đừng để bụng. Dù nàng cũng từng cứu.” Ta ngoan ngoãn gật đầu. Cũng, cách đây lâu, cũng từng cứu một thiếu niên. Sau, xe ngựa của Hầu phủ dừng cửa nhà. Ta cùng tiểu Hầu gia vén rèm bước xuống, chạm mặt Chung Thước đang ôm một cành quế chờ cổng. Khóe mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn: “Hắn là ai?” Thiếu niên áo tím lập tức khoác vai, ngông nghênh. “Trùng hợp thật đấy, là đến báo ân. Là kiểu thể lấy báo đáp.”
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
