Nội dung truyện
“Nhà, xe, công ty — đều không liên quan đến cô nữa.” “Được.” “Con gái cô sinh ra tàn tật, hãy chấp nhận đi.” “Được.” Sinh nhật hôm đó, chồng tôi thản nhiên lật bài. Anh ta muốn tôi dọn khỏi căn nhà mà tôi đã sống suốt tám năm. Cả đám người cùng nhau ép tôi đến đường cùng, chỉ chờ xem tôi quỳ xuống cầu xin. Nhưng họ sai rồi. Bởi vì, tuyệt lộ — mới chính là sân khấu của tôi.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
