Nội dung truyện
Đích tỷ chịu tang phu quân bao lâu, Yến Khoảnh Chước mặc kệ miệng lưỡi thế gian, tự vượt đường xa đưa hai con nàng trở kinh thành. Người láng giềng cảnh, trong lòng bất bình, nhịn mà: “Ngày nào họ cũng sánh vai, đến cả đứa trẻ cũng luôn miệng gọi phu quân của cô là phụ.” Ta chỉ khẽ cong môi, bình thản tìm một lời giải thích: “Đích tỷ mất nương tựa, một nuôi con vốn chẳng dễ dàng gì. Chàng giúp đỡ tỷ, suy cho cùng cũng là chuyện nên.” “Đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ, trong lòng vẫn nhớ thương phụ. Nó cất tiếng gọi, phu quân thể nhẫn tâm ngơ, khiến một hài tử bé bỏng chịu thêm đau lòng?” “Chuyện đáng ngại.” Đến cả khi Niệm Niệm trông thấy giữa phố, giãy, một mực chạy đến bên, cũng chỉ xuống, dịu giọng dỗ dành: “Niệm Niệm ngoan, con nhận sai.” “Người là bá phụ của con.” Ta nắm bàn tay nhỏ bé của nữ nhi, định đưa con rời khỏi nơi. Nào ngờ Yến Khoảnh Chước sải bước tới, chắn ngang đường của hai con. Chàng, giữa đôi mày hằn rõ vẻ vui: “Doanh Doanh, nàng đang những lời gì?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
