Nội dung truyện
Ngày ch-ết, chính là ngày đại hỷ của vị hôn phu. Trong ngôi miếu đổ nát nơi ngoại ô thành, thất khiếu lưu huyết, gục ngã tấm bồ đoàn, hướng về phía bức tượng Quan Âm sớm bám đầy bụi bặm mà rơi lệ. Tín nữ kiếp, từng thẹn với trời đất, nhưng tại, rơi cảnh chúng bạn xa lánh, thích phản bội? Quan Âm ngữ, từ bi. Ngoài cửa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, là ai mang theo lạnh thấu xương khắp, đang tiến về phía. Đôi mắt còn thấy vật gì, chỉ về hướng của một cách vô vọng, khàn giọng cầu xin: 「Bất kể là ai, xin hãy thu nhặt thi cốt giúp. Kiếp, nhất định sẽ báo đáp.」 Hắn run rẩy ôm lòng, một giọt nước mắt nóng hổi, rơi xuống giữa chân mày. Đêm đầu tuyết, trời đại hàn. Tiểu tôn nữ Trung Dũng Hầu coi như viên ngọc quý tay, ch-ết nơi hoang dã, năm mười sáu.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
