Nội dung truyện
Cha nối lìa khỏi nhân thế, tổ mẫu mang trọng bệnh, ngày tháng của chẳng còn bao lâu, chỉ đành nhẫn lòng gửi gắm sang nương nhờ cô mẫu. Bàn tay gầy guộc của nắm lấy tay thật lâu, giọng yếu ớt mà từng lời đều chan chứa lo âu: “Sau đến nhà cô mẫu, con ngoan ngoãn, nhẫn nhịn và lời. “Nếu biểu tỷ trách mắng, con chớ cãi, chỉ cần mỉm rằng những lời biểu tỷ dạy đều đúng. “Nếu biểu ca thích con, con càng lấy lòng, đối đãi chu với, để bằng lòng cho con một nơi dung.” Cổ họng nghẹn cứng, nước mắt dâng đầy khóe mi, dù rằng cần, cuối cùng vẫn chẳng thể thốt nên lời. Thuở cha còn sống, biểu ca cùng biểu tỷ chẳng mấy khi xem trọng một nhà chúng. Bọn họ thường bảo rằng nhà cửa nhỏ ngõ hẹp, xuất thấp kém, vốn chẳng đủ tư cách nhận họ hàng với những cao quý như bọn họ. Nay cha chết thảm, trở thành một đứa trẻ nơi nương tựa. Nếu thật sự đến sống mái nhà, chỉ sợ sự ghét bỏ trong lòng bọn họ càng sâu thêm, còn sẽ chịu bao nhiêu khinh miệt và nhục nhã, chính cũng chẳng dám nghĩ tới.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
