Nội dung truyện
Sau khi phủ họ Trịnh nhận lại chân tiểu thư, liền lập tức đoạn tuyệt quan hệ với tổ mẫu. Vừa hay tin tổ mẫu là giả tiểu thư, không thể tiếp tục dùng bạc của họ Trịnh, tổ phụ thương thê như mệnh cũng không diễn trò nữa. Hôm ấy, ông lập tức đưa Bạch Nguyệt Quang đã góa chồng nhiều năm trở về nhà. “Về sau để Uyển Quân làm chủ mẫu phủ Kỷ, còn nàng thì dọn đến chùa tịnh tu đi.” Ánh mắt khẩn cầu của tổ mẫu lướt qua một lượt con cháu đầy nhà. Nhưng không một ai đứng về phía người. Phụ thân ta lên tiếng: “Mẫu thân, nay người chỉ là giả tiểu thư, vẫn nên đừng chọc giận phụ thân thì hơn.” Cô cô cũng khuyên: “Đợi phụ thân nguôi giận, ta sẽ đến chùa rước người về.” Ngay cả mẫu thân ta, người từng nhờ tổ mẫu nâng đỡ mới có thể đứng vững trong phủ cũng đã quên ơn nghĩa thuở đầu. Cúi đầu, không nói một lời. Tấm lưng luôn thẳng của tổ mẫu thoáng chốc cong xuống vài phần. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Ta cất cao giọng: “Tổ mẫu, người vẫn còn có con. Con nguyện theo người đến chùa.” Sau này xe ngựa của tổ mẫu không đi chùa. Mà lại quẹo vào hoàng cung. Khi ấy ta mới biết. Tổ mẫu không phải giả tiểu thư. Chỉ không phải của phủ Trịnh – đại thương hộ đệ nhất kinh thành. Mà là của hoàng cung.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
