Nội dung truyện
Sau khi đột tử vì tăng ca, xuyên thành phi tần của hậu cung Đại Khải quốc. Khi mở mắt, trời nhá nhem tối. Trong tẩm điện, một cục bông nhỏ đang phồng má lầm bầm bên cạnh: “Mẫu phi! Tam hoàng thuộc nhiều hơn con một bài thơ, hôm nay Thái phó khen! Tối nay con thuộc thêm hai bài!” “Mẫu phi! Nhị hoàng tỷ đeo một chiếc trâm mới, tỷ là phụ hoàng ban cho Trần Quý phi! Tại cho mẫu phi, mẫu phi cũng!” “Mẫu phi, Trương cô cô Lệ Quý tần cướp mất thuốc bổ của, thật đáng ghét, con với phụ hoàng!” Ồn ào thật đấy. Ta giơ ngón tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé, nó giãy nảy kêu lên, cái đầu lớn lắm lắc lia lịa: “Mẫu phi!” Ta tiếp tục chọc. Nó tiếp tục lắc: “Không!” Chọc, lắc, kêu; chọc, lắc, kêu. Chơi một hồi, mới ngộ, thằng bé là một cái trống lắc nhỏ. Thằng bé ôm chặt lấy chân, đáng thương: “Mẫu phi, đừng chơi nữa, bài tập Thái phó giao con. Người dạy con.” Ta híp mắt cúi: “Bài với chả vở gì, chúng ăn cơm.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
