FullTrà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân
Tác giả: Như Mãn NguyệtĐã hoàn thành
Chương2
Lượt xem0
Cập nhật16 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Nội dung truyện
Năm hai đại học, đại lão tư bản cao ngạo Thương Tễ chủ động tìm đến Vân Dao. Anh đưa ra một thỏa thuận: sẽ giúp cô trả nợ, cung cấp học phí và tiền tiêu vặt, đổi lại, cô phải làm bạn gái của anh. Gia đình hối thúc chuyện kết hôn, anh cần một cô bạn gái ngoan ngoãn phối hợp để chặn họng người nhà. Vân Dao gật đầu đồng ý tắp lự. Thế là, cô làm bạn gái anh ròng rã hai năm. Thương Tễ đẹp trai, nhiều tiền. Thế nhưng, anh ta lại vô cùng hà khắc, độc miệng và khó chiều. Thái độ đối với cô luôn lạnh nhạt, chẳng mấy khi để tâm. Cô giống như một chiếc bình hoa trưng trong nhà anh, lúc nào rảnh rỗi thì ngắm nghía một lát, bận rộn thì có khi vài tháng chẳng thấy mặt mũi đâu. Vân Dao cũng chẳng bận lòng. Cô tuân thủ đạo đức nghề nghiệp rất tốt, sắm vai một cô bạn gái nhỏ nhắn, đáng yêu và cực kỳ biết bám người. Cô vẫn luôn không hiểu tại sao ngay từ đầu Thương Tễ lại chọn mình. Cho đến khi tốt nghiệp đại học, cô mới nghe phong thanh rằng Thương Tễ có một bạch nguyệt quang cầu mà không được, có dung mạo giống cô đến bảy phần. Lúc này cô mới vỡ lẽ, hóa ra mình chỉ là một kẻ thế thân. Mà dạo gần đây, bạch nguyệt quang của anh ta đã về nước. Vân Dao: Tên khốn Thương Tễ này tồi tệ, khó dỗ thì thôi đi, vậy mà dám coi cô là thế thân á? Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao?! Chia tay, phải chia tay ngay lập tức!... Trong văn phòng sáng sủa, sạch sẽ. Vân Dao tỏ vẻ đáng thương, rơm rớm nước mắt:"Thương Tễ, anh thấy lừa dối em vui lắm đúng không?"Thế thân thì phải có ý thức của thế thân. Chính chủ đã về rồi, cô nên an phận, không làm mình làm mẩy mà chủ động rút lui thôi. Nhưng dù sao cô cũng đã cất công dỗ dành anh ta suốt hai năm trời, trước khi"chạy lấy người", không đòi chút phí chia tay thì lỗ nặng. Thương Tễ mệt mỏi day day trán, giọng điệu lạnh nhạt:"Tôi lừa dối em cái gì?"Vân Dao trợn tròn mắt, gần như nghẹn ngào:"Anh còn muốn gạt em sao? Từ đầu đến cuối, anh chỉ coi em là thế thân. Bây giờ bạch nguyệt quang của anh đã trở về, anh vừa vặn có thể đá em để ở bên cô ấy. Bắt em làm hòn đá tảng nực cười để kiểm chứng tình cảm của hai người, anh đối xử với em quá tàn nhẫn rồi! Chúng ta chia tay đi."Quá tàn nhẫn rồi, mau đưa phí chia tay đây! Cả văn phòng chìm trong sự im lặng tĩnh mịch."Em lại đang làm loạn cái gì nữa đây?"Thương Tễ nhíu mày. Sau một hồi im lặng, anh gần như bị chọc cười vì tức:"Thứ nhất, bây giờ là em đòi chia tay với tôi, chứ không phải tôi muốn đá em. Thứ hai, tôi rất bận, không có thời gian lúc nào cũng để tâm đến sự vô lý của em. Thứ ba, cứ coi như tôi xin em, đừng làm loạn nữa...” Anh khựng lại một giây. Nhắm mắt, rồi trầm giọng nói tiếp:"Không phải em rất thích sợi lắc tay kim cương hồng và chiếc túi bạch kim ở buổi đấu giá sao? Tôi sẽ mua hết cho em."Góc nhìn nhân vật chính: Vân Dao, Thương Tễ. Tóm tắt trong một câu: Biết mình là thế thân, tôi ôm tiền chia tay bỏ trốn ngay trong đêm. Lập ý: Mãi mãi chỉ làm vầng trăng duy nhất.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!