Nội dung truyện
Thể loại: Đam mỹ, tiên hiệp tu chân, cường công cường thụ, trùng sinh, ngọt sảng, 1×1, HE.Giới thiệu:Một trăm năm trước, bí cảnh xảy ra biến cố, Thẩm Quân Ngọc đỡ thay đệ đệ ruột Thẩm Tư Nguyên một mũi tên chí mạng của ma tu, Kim Đan vỡ nát, mất hết tu vi.Vị hôn phu Nguyên Mục Châu bất chấp sự ngăn cản của mọi người, kết thành đạo lữ đồng mệnh với Thẩm Quân Ngọc, cùng chung sinh mạng, chuyện này đã trở thành giai thoại vào thời điểm đó.Một trăm năm sau, Nguyên Mục Châu khao khát vị trí Kiếm Tôn, Thẩm Tư Nguyên trở thành chưởng môn của một phái, hai người thường xuyên ra vào có đôi, là một cặp thần tiên quyến lữ trong mắt người đời.Thẩm Quân Ngọc bị tàn phế từ lâu trở thành cái gai trong mắt mọi người.Một tên phế vật lại độc chiếm vị trí đạo lữ của Kiếm Tôn cao quý cường đại nhất thiên hạ, không chỉ cản trở Kiếm Tôn phi thăng, mà còn khiến những người yêu nhau không đến được với nhau, thực đúng là tham lam, trơ trẽn.Mỗi lần Thẩm Tư Nguyên đến thăm, cũng chỉ kể lể về những khó khăn giữa mình với Nguyên Mục Châu, ám chỉ Thẩm Quân Ngọc không xứng với vị trí này.Cuối cùng ngay cả cha mẹ ruột của Thẩm Quân Ngọc cũng xúi giục Thẩm Quân Ngọc hòa ly, nhường vị trí đạo lữ lại cho Thẩm Tư Nguyên.Rốt cuộc, một ngày nọ, Thẩm Quân Ngọc đích thân hỏi Nguyên Mục Châu: “Mục Châu, huynh có muốn hòa ly không?”Nguyên Mục Châu: “Ta đã hứa sẽ chăm sóc đệ cả đời, đệ đừng suy nghĩ nhiều.”Thẩm Quân Ngọc: “Vậy, huynh có đồng ý thề rằng cả đời này ngoài ta ra huynh sẽ không lấy bất kỳ ai không?”.Đáp lại y là một sự im lặng kéo dài.Thẩm Quân Ngọc cười nhạt: “Ta hiểu rồi.”Hóa ra cả đời mà Nguyên Mục Châu nói, chỉ là cả đời của y chứ không phải cả đời của gã.Đêm đó, Thẩm Quân Ngọc để lại thư hòa ly, mang theo thanh bội kiếm mình thích nhất một trăm năm trước nhảy xuống từ Dốc Vô Tận.·Thẩm Quân Ngọc trùng sinh rồi.Lần này khi bí cảnh xảy ra chuyện, y không chặn tên cho Thẩm Tư Nguyên nữa.Và khi y nhìn thấy Nguyên Mục Châu ôm Thẩm Tư Nguyên, nhìn chằm chằm y bằng ánh mắt đầy đau đớn và trách móc.Y liền biết, Nguyên Mục Châu cũng trùng sinh.Tuy nhiên, Thẩm Quân Ngọc chỉ thản nhiên liếc nhìn hai người họ rồi quay người bỏ đi.Y giải cứu tên ma tu bị mọi người vây giết dưới đáy vực, lau sạch máu trên mặt hắn rồi hỏi: “Làm sao trở thành ma tu như các cậu vậy? Có thể chỉ ta không?”·Văn Sóc, một trong tám vị Ma Quân ở Ma vực Cực Bắc, đã gặp được một chuyện rất thú vị.Một hóa thân cỏn con bị hắn ném vào bí cảnh lại được một nhân tu xinh đẹp giải cứu.Lại còn chung sống với nhau một khoảng thời gian vui vẻ.Một ngày nọ, nhân tu mang theo hóa thân của hắn đến Ma vực Cực Bắc, nghiêm túc phân tích: “Nếu cậu muốn có chỗ đứng trong Ma tộc, tốt hơn hết nên đầu nhập dưới trướng Ma Quân Văn Sóc. Mặc dù hắn ta đa nghi lại âm hiểm xảo trá, nhưng thiên phú và tiềm lực của hắn cực mạnh, nói không chừng sau này sẽ trở thành Ma Tôn.”Văn Sóc: Vậy hả? Sao ta không biết nhỉ?—Chồng chồng hợp sức đánh quái thăng cấp.Tóm tắt một câu: Sau khi chết tâm với bạch nguyệt quang, tôi trùng sinh.Chủ đề: Tận cùng của tuyệt vọng là hy vọng.
Danh sách chương
23 chương- 1Chương 1: Trong mắt người khác, giữa y và Nguyên Mục Châu chỉ còn thừa lại chút ân tình sắp cạn kiệt.
- 2Chương 2: Mục Châu, huynh có muốn hòa ly không?
- 3Chương 3: Hãy đưa ta đi.
- 4Chương 4: Có thù tất báo, thiếu nợ phải trả.
- 5Chương 5: Dạy ta tu ma.
- 6Chương 6: Nếu ngươi nuốt lời, ta cũng không ngại gieo lại lời nguyền.
- 7Chương 7: Ma tu bọn ta xưa giờ đã vậy.
- 8Chương 8: Để nó dùng Kim Đan của chính mình nuôi dưỡng đan điền của Nguyên nhi.
- 9Chương 9: Thẩm Quân Ngọc có ý gì?
- 10Chương 10: Đều là máu mủ của ngài, sao ngài có thể thiên vị đến vậy?
- 11Chương 11: Kim Đan là thứ cho mượn thì dễ, nhưng chưa chắc đòi lại được.
- 12Chương 12: Ta lo cho cậu.
- 13Chương 13: Ta họ Văn, tên chỉ một chữ Túc.
- 14Chương 14: Cậu là con ruột của cha mẹ hả?
- 15Chương 15: iếp trước Thẩm Quân Ngọc đã phải chịu đựng bao nhiêu?
- 16Chương 16: Chẳng lẽ cậu chưa từng có ma lữ?
- 17Chương 17: Tìm kiếm cho chúng ta một tương lai tốt đẹp.
- 18Chương 18: Nói là đường huynh đệ, nhưng lại chẳng giống nhau chút nào.
- 19Chương 19: Mười ngón tay đan vào nhau.
- 20Chương 20: (Thượng): Tầm thường như Văn Túc còn được, tại sao cậu ta lại không được?
- 21Chương 21: (Trung): Chó nhà ai không nhốt cho kỹ để chạy ra ngoài...
- 22Chương 22: (Hạ): Cậu nóng hả?
- 23Chương 23: (Thượng): Gạo nấu thành cơm với Mục Châu thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
