Nội dung truyện
Đêm động phòng hoa chúc năm, phu quân với rằng: Người ái mộ chính là Tống di nương ở trong phủ, và đời kiếp cũng khả năng. Hắn cảnh cáo chớ cậy phận chủ mẫu mà gây khó dễ cho Tống di nương. Trong lòng nghẹn một cục tức, tự tay vén khăn che đầu lên, đưa cho hai sự lựa chọn: Hoặc là và cùng gặp cha, hỏi cho lẽ xem những lời rốt cuộc là ý gì. Hoặc là gọi Tống di nương đến đây gặp, ba chúng đối chất, cho rõ ràng minh bạch chuyện. Hắn lo lắng sẽ bắ/t n/ạt Tống di nương, còn thì lo Tống di nương cậy sủng sinh kiêu mà sỉ nhục chính thất chủ mẫu. Phu quân do dự một hồi lâu, cuối cùng chọn gọi Tống di nương qua đây. Ba chúng xuống, cùng lập ba điều quy củ: “Điều thứ nhất, Tống di nương vĩnh viễn đặt chân chính viện của, nếu nàng bước, trách nhiệm thuộc về nàng. Ngược, cũng như thế.” Điều thứ hai, phu quân hôm nay chịu động phòng, thì từ nay về cho đến hết đời cũng cần động phòng nữa. Điều thứ ba, nếu công bà hỏi đến chuyện con cái nối dõi, một tự gánh vác và giải quyết, nếu vì chuyện mà chịu trách phạt tổn thất gì, bồi thường thỏa đáng. Sắc mặt phu quân lạnh thấu xương, đầy phẫn nộ đặt b/út ký tên bản giao ước. Từ đó về, từng bước phòng dù chỉ nửa bước. Tống di nương thì đắc ý vô cùng, nhạo tự tay từ bỏ đàn ông nhất thế gian. Họ cùng trải qua những ngày tháng ngọt ngào, tình ý nồng đượm. Còn thì bận rộn với cuộc sống của riêng, chẳng thời gian rảnh rỗi mà bận tâm đến bọn họ. Thế nhưng ba năm, phu quân đột nhiên bước chân chính viện của, gương mặt hiện rõ vẻ do dự, thôi. Ta liền ngay, chỉ hối hận, mà còn ngủ với. Ta nhàn nhạt thốt lên một câu: “Hòa ly."
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
