Nội dung truyện
Ta vốn là thứ nữ vô dụng nhất trong phủ, vì tự tìm cho một mối hôn sự mà lặng lẽ nhẫn nhịn. Phụ nhiễm phong hàn, tự tay sắc thuốc hầu. Mẫu bước xuống kiệu, cúi ghế kê chân. Đích tỷ rửa chân, bưng nước đến tận mặt nàng. Sau cùng, và đích tỷ cùng định. Nàng gả cho Tam vương gia phong lưu phóng khoáng, còn gả phủ Quốc công danh vọng hiển hách. Vốn dĩ nên là chuyện song hỷ lâm môn, mà ngay trong ngày đại hôn, kiệu hoa của rẽ thẳng phủ Thượng thư. Trong phủ nối dõi, chỉ Thượng thư đại nhân ngoài bốn mươi, tuổi còn lớn hơn phụ ba tuổi. Trong phủ còn mười hai phòng tiểu cùng năm vị cô nương. Ta về tìm phụ mẫu hỏi cho rõ lẽ, ma ma bên cạnh chủ mẫu chặn ngang đường. Bà ngẩng cao đầu, dáng vẻ vênh váo mà: “Chủ mẫu lệnh, mỗi đều mệnh riêng của. Ngươi vốn chỉ là một thứ nữ, thể kế thất của Thượng thư xem như trèo cao lắm, còn mơ tưởng gả phủ Quốc công thì đúng là kẻ si mộng. Chỉ cần ngươi vẫn ngoan ngoãn như, Từ phủ vĩnh viễn sẽ là chỗ dựa của ngươi, bằng…”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
