Nội dung truyện
Ta xuyên không đến nơi này đã tròn hai mươi năm, vậy mà vẫn chưa thành thân. Chẳng mấy chốc, ta đã trở thành “gái lỡ thì” lừng lẫy khắp chốn kinh thành. Vừa hay, Thế tử Tuyên Bình Hầu là Bùi Tầm cũng đã quá tuổi nhược quán mà vẫn chưa kết tóc cùng ai. Chỉ vì Bùi Tầm có một ái thiếp xuất thân hèn mọn nhưng lại được hắn sủng ái lên tận trời xanh. Hắn lo sợ nếu cưới thê tử về, ái thiếp của hắn sẽ bị gây khó dễ. Sau lần ta bị thoái hôn thứ hai, Lão phu nhân của Tuyên Bình Hầu phủ đã thân hành tìm đến cửa. “Trai lớn gả vợ, gái lớn gả chồng,” Hầu phu nhân nói, “Các ngươi vốn là lương duyên trời định.” Ta nhìn móng tay mới nhuộm sắc đậu khấu, lặng thinh không đáp. Hầu phu nhân lại tiếp: “Ta biết cô nương không muốn chịu khổ chuyện sinh nở.” “Thiếp thất của con trai ta đã mang thai. Ngươi nếu gả qua đó, đứa trẻ ấy sẽ được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của ngươi.” Ta khẽ ngước mắt nhìn bà.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
