Nội dung truyện
Ta là thiên kim thật sự của Bá tước phủ, thất lạc đã nhiều năm. Phụ mẫu ruột của ta, bởi vì ta lớn lên nơi thôn dã, chẳng hiểu lễ nghi, so ra không thể bằng thiên kim giả được nuôi dưỡng trong phủ. Nàng ta tên là Tiết Uyển Ninh, cầm kỳ thư họa đều tinh thông. Mẫu thân nói: “Nam Tinh à, Uyển Ninh dịu dàng thiện lương, thân thể lại yếu ớt, con nên nhường nhịn muội ấy nhiều một chút.” Ta vâng lời. Thiên kim giả lại rưng rưng nói với ta: “Đều là lỗi của Uyển Ninh, là Uyển Ninh đã chiếm mất thân phận của tỷ, tỷ cứ đợi đấy, Uyển Ninh sẽ rời khỏi ngay…” Lời còn chưa dứt, người đã ngã lăn ra bất tỉnh. Để lại ta đứng tại chỗ, nghe tiếng hô hoán kinh hãi ngày càng lớn. Vị hôn phu từ thuở nhỏ của ta cũng trừng mắt quát lớn: “Tiết Nam Tinh, người trong lòng ta xưa nay chỉ có Uyển Ninh, hôn sự giữa ta và nàng ấy không thể thay đổi. Ngươi đừng hòng dây dưa!” À… Thế giờ ta phải nói sao đây? Tuy ta lớn lên ở nơi đồng hoang, chẳng biết quy củ, nhưng y thuật của ta lại tinh diệu vô song, từng cứu m-ạng Thái tử và Vương phi Trấn Bắc Vương. Trấn Bắc Vương và phu nhân muốn nhận ta làm nghĩa nữ, còn Thái tử thì mỗi ngày đều muốn cưới ta về làm phi… Thế mà hắn bảo ta “đừng dây dưa”? Ở đâu chui ra cái loại công tử vừa tầm thường lại vừa tự phụ thế chứ? Ta vốn dĩ chẳng thèm để vào mắt, được chưa?
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
