Nội dung truyện
Đào Đào chỉ chợp mắt một cái, đã quay về năm 1997. Năm ấy, Hong Kong được trao trả, cô vừa tròn 8 tuổi, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tiệm bánh của gia đình chưa đóng cửa, dì Úc - người mẹ kế chưa bị sự ngang bướng, sắc sảo của cô ép phải bỏ đi, và Úc Loan cũng chưa qua đời. Ánh nắng vương màu cũ kỹ xuyên qua chiếc tủ kính kiểu cổ trong nhà, cô giàn giụa nước mắt nhìn Úc Loan bảy tuổi đang ngồi xổm dưới hàng bánh kem giỏ hoa, cạch cạch chơi con ếch sắt. Cậu là đứa em trai mắc chứng tự kỷ nhẹ mà dì Úc dẫn theo. Nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc ngây ngô trên bàn:"Đàn bà tồi và kẻ ngốc không được vào", Đào Đào quyết tâm viết lại vận mệnh này. Được sống lại một đời, cô muốn những người cô yêu thương đều được hạnh phúc. Đặc biệt là Úc Loan... Hồi nhỏ cô từng bắt nạt cậu, cậu cũng chẳng dám khóc thành tiếng, dáng vẻ trắng trẻo non nớt lại ngoan ngoãn, chỉ biết dùng đôi mắt trong veo như dòng suối nhỏ ngước nhìn cô, túm lấy góc áo cô cất tiếng gọi:"Chị ơi."Sau khi sống lại, cô phụ giúp gia đình quán xuyến tiệm bánh, nỗ lực học hành, yêu thương người nhà và bạn bè, đồng thời rèn luyện cho Úc Loan tự lập. Mọi chuyện ngày một khởi sắc, Úc Loan lại bất ngờ bị kích động đến suy sụp, Đào Đào dỗ dành hồi lâu, cậu mới vùi đầu vào vai cô như một chú cún bự, tủi thân rơi nước mắt:"Em ghét... người khác... nắm tay chị."Trong nhận thức của Úc Loan, thế giới này vận hành theo một trật tự tuyệt đối tựa như những công thức. Chỉ riêng Đào Đào là biến số X chưa rõ. Cô sẽ hất tung bức tranh ghép của cậu, đem giấu bài tập của cậu, bắt cậu làm đủ mọi việc trên đời, nhưng cũng sẽ kéo cậu vào phòng chở che khi cơn bão ập tới. Sau này, trong mỗi đêm sấm chớp mưa giông của tuổi thơ, cậu đều ôm gối đứng trước cửa phòng cô, đợi cô vừa chê bai vừa kéo cậu vào trong. Bài toán có khó đến mấy cũng có thể chứng minh. Chỉ riêng tình cảm dành cho chị, cậu không tài nào giải mã nổi. Mãi cho đến khi nhìn thấy Đào Đào nắm tay, ôm ấp một người con trai khác, cơn đau nhói nơi lồng ngực mới cho cậu câu trả lời. Cậu tuyệt đối không muốn, bất cứ ai, cướp mất chị.Vào ngày cậu trưởng thành, chị kiễng chân, vò đầu cậu hệt như vò cái đầu vịt quay da giòn:"Khoai Môn của chúng ta mười tám tuổi rồi, sinh nhật muốn quà gì nào?"Cậu nhìn cô chằm chằm, trầm giọng đáp:"Em chẳng muốn thứ gì cả.""Em chỉ muốn chị."
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
