Nội dung truyện
Khi mang thai tròn ba tháng, nương sai thứ mang đến cho một chiếc vòng ngọc. Thứ rằng đó là bảo vật gia truyền đời đời của Thẩm gia, thể phù hộ cho sinh con trai, mẫu tử đều bình an. Thế nhưng kể từ ngày chiếc vòng cổ tay, thể ngày một rã rời, suốt ngày uể oải như rút cạn sinh khí, ăn uống chẳng còn thấy ngon, ngay cả thai động trong bụng cũng dần dần yếu. Đến cuối cùng, cả bốc lên một mùi hôi thối khó chịu, da thịt lở loét, ngứa ngáy đau đớn như lan đến tận xương tủy. “Tỷ tỷ nhiễm căn bệnh dơ bẩn, lẽ vì chịu nổi cô đơn nên cùng kẻ khác…” Tạ Tri Viễn lời Thẩm Thư Dao, chẳng hề hỏi rõ trắng đen, liền giáng một cú đá tàn nhẫn thẳng chiếc bụng bầu nhô cao của. “Tiện nhân! Ngươi và đứa nghiệt chủng, đều xứng đáng sống!” Ta mang theo oán hận mà chịu cảnh một xác hai mạng, thi thể đó còn ném nơi bãi tha ma lạnh lẽo. Sau khi chết, mới chiếc vòng ngọc vốn chẳng bảo vật gia truyền gì, mà là một thứ tà vật chuyên dùng để hoán đổi mệnh cách. Từ khi Thẩm Thư Dao bước chân phủ, ả cùng Tạ Tri Viễn đêm đêm quấn quýt hoan ái, chỉ vỏn vẹn vài tháng mang thai. Còn, chính thanh mai trúc mã từng cùng lớn lên là Tạ Tri Viễn hạ lệnh ném bãi tha ma, mặc cho thú hoang cắn xé. Đến khi mở mắt nữa, mà sống ngay khoảnh khắc Thẩm Thư Dao mới bước phủ, tay đang cầm chiếc vòng ngọc, bên giường. Kiếp, nhất định để ả tự nếm mùi vị gậy ông đập lưng ông, để ả tự chuốc lấy tất cả những gì gieo.….
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
