Nội dung truyện
Trắc phi phạm, Tạ Lâm Chu đưa tới thôn trang, một là suốt năm năm dài đằng đẵng. Sau khi trở về, nàng nguội lạnh cả cõi lòng, nhận con, quanh năm chỉ khép trong từ đường lạnh lẽo. Trước khi Tạ Lâm Chu chết,, từng chữ thốt tựa như rỉ máu nơi đầu tim: “Ta hối hận. Năm đó đáng lẽ đưa tới thôn trang là nàng.” “Khiến và nàng phu thê ly tâm, đến con cũng nhận. Nếu đổi là nàng, chắc chắn nàng sẽ tuyệt tình đến.” Vừa mở mắt thêm nữa, trở về đúng ngày Tạ Lâm Chu quyết định đưa trắc phi tới thôn trang. Lần, hề do dự dù chỉ một khắc. “Vương phi, để nàng là thích hợp nhất. Nàng thu dọn một chút lên đường.” Ta khựng trong thoáng chốc. “Vương gia và vốn tình đầu ý hợp, hài tử còn nhỏ cũng thể rời khỏi mẫu.” “Chi bằng Vương gia hòa ly với. Khi Trưởng công chúa nguôi giận, cũng sẽ thấy Vương gia coi trọng phủ công chúa đến nhường nào.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
